Chuyển đến nội dung chính

Liêm sỉ của thằng nghiện rượu

(Đom đóm) Lão Lâm ở một mình trong căn nhà cấp 4 lụp xụp, mái lá tường đất, vợ lão chết cách đây 4 năm, 2 đứa con 1 trai, 1 gái đã có gia đình. Họ hàng của lão chẳng ai đoái hoài đến lão, họ lánh xa lão, đay nghiến dè bỉu lão.

Lão 40, tuổi mà mọi thứ như hoàng hôn xế bóng, chẳng buồn làm, chẳng buồn ăn, chỉ thích uống. Lão nghiện rượu, nghiện tới nghiện lui, nghiện tái nghiện hồi. Năm này qua năm khác, Lão gánh gạch, gánh đất, phun thuốc thuê lấy tiền uống rượu.
Lão không nợ ai, chẳng ai nợ lão, lão chẳng phiền ai, cũng chẳng chửi rủa ai bao giờ. Sáng lão liêu xiêu, cun cút đi ra quán tạp hóa cách nhà 500m mua 5 ngàn rượu tu một hơi, như uống nước lọc. Rượu ngấm, lão đi, lão đánh võng từ lề đường trái sang lề đường phải, ngã lên ngã xuống vật lộn mướt mồ hôi để về tới nhà.
Ba ngày trước 2 đứa con lão gửi tiền, về cho bà chị lão, để lão tu sửa nhà cửa. Phòng lão găm tiền uống rượu, bà chị phải mua sỏi, xi măng, cát về chứ không cho lão cầm tiền. Lão ức lắm, nhưng cũng chỉ biết uống rượu, lão nghĩ mình say nhưng ý nghĩ mình có say đâu mà con cái làm như thế với lão.
Lao lê la nhà bà Hà hàng xóm, lài nhài kể chuyện đông tây xong lấn sang chuyện con cái, rồi chuyện sửa nhà. Lão thấy hứng chí vì hôm nay tự dưng bà Hà tốt với mình thế, sang nhà chơi, mời nước chè hẳn hoi, lại còn cho lão cốc rượu. Lão hiểu nhưng kệ, cứ uống thôi.
- Ông Lâm này, mai tôi sửa cái bếp nó ẩm quá, ông để tôi tạ xi nhé? - bà Hà thủ thỉ.
Lão gật: - bà cứ lấy!
Bà Hà ừ! một cái gọn gàng, lập tức xuống bếp lấy đòn gánh, gọi thằng con cả sang nhà lão lấy xi. Nhoằng cái 4 bao xi nằm gọn trong xó nhà.
- Gớm giống xi này chả ăn thua, lần trước tôi đổ cái cột bê tông để giăng dây quần áo thế mà cũng gẫy. Bà Hà nhanh nhẩu phân bua.
Lão nhếch mép - Chắc Bà đổ cột không có lõi!
Tay bấm quạt máy, bà hàng xóm cười hềch hệch

 - Bao tiền tui gửi bác!? Chỗ hàng xóm bác hộ tôi. Tui đưa bác một trăm. Hộ tui nhá.!
Lão loạng choạng cầm tờ 50 ngàn, đưa lên mắt nhìn rồi cười, gấp đôi đúc vào túi, lốc nốt cốc rượu đánh võng về nhà.
Lão bán xi, lão bán cát, bán sỏi cho những người hàng xóm hiền lành tốt bụng cứ thế tới khi bà chị phát hiện ra trong nhà chỉ còn lại mấy bao xi, đống cát to cao tầm người giờ vơi một nửa.
Chị lão không mắng lão, chỉ ngồi tựa cửa chép miệng tiếc rẻ rồi đi về.
Nhà lão vẫn đây, vẫn mái lá vách đất, vẫn cái giếng gầu xanh rêu. Giờ lão không bán cát xi măng nữa, lão ngồi nhà với chai rượu lão trông người đến sửa nhà cho lão. Lão ngồi đợi với chai rượu trong veo mấy hạt lạc mầm thối rang nhộm nhoạm vàng úa.
Bất giác lão cười và nghĩ: Tao say rượu, chúng mày say cái gì?.
Lão lại uống, rượu ngấm lão ngã dúi dụi xuống nền nhà bất tỉnh nhân sự. 
Lão mơ thằng con cả lão đang cặm cụi sửa xe cho khách.
Lão mơ thấy đưa con gái lão đang nấu nướng, thịt khói xì xèo nhanh nhẩu vừa làm vừa gọi khách vào ăn.
Lão mỉm cười.

Truyện ngắn củaLH. Đom đóm 04.04.16.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

TRƯỜNG CA THỊT CHÓ TÌM EXCITER

  Rời xa chốn đom đóm bờ ao... Con lạc giữa lòng phù hoa đôi hội, đi tìm hạnh phúc Chiếc exciter con ngồi là nửa quãng đời của mẹ dầm nắng phơi sương gom từng đồng bạc lẻ dắt dưới lưng quần miệng nhoẻn cười mỗi khi nghĩ về con. Con đi. Chiếc EX mới đôi lốp đen như làn da mẹ  Cuối đường vẫy tay chào “thật vững nha con” “Dưới này đô thị phồn hoa, con có bạn có em, mẹ đừng bận” Một mai con về, mẹ chớ lo. Hạnh phúc sẽ có hình hài con buộc về cho mẹ

Quặn lòng “cô phụ” 84 tuổimột mình nuôi 2 con khiếm khuyết

Giọt nước mắt của bà Sáng kể về hoàn cảnh của mình. ( Đom đóm ) Trải qua 2 cuộc kháng chiến trường kì của dân tộc, người phụ nữ từng là dân quân trở về cuộc sống đời thường lại nặng gánh với số phận, 84 tuổi vẫn gánh nước, cuốc đất sớm khuya chăm lo cho 2 đứa con khiếm khuyết. Xem thêm: Sáu lỗi cha mẹ thường gặp khi dạy bảo con cái

Thế Là Em Nó Đi "Tây"

( domdomdemhe ). Thế là em đã đi "Tây" Đã tròn 10 tết, cô đơn nhức lòng Ngày ngày anh đứng ngóng trông Tóc xanh từng sợi nhuộm màu phong sương . Thư tay em viết còn đây Xanh xao nét chữ, giọng buồn cay cay Xa anh em nhớ thiết tha Nhớ rau, nhớ cháo vào ra nụ cười. Nhớ sao mong chóng về nhà Cùng nhau trải tuốt cuộc đời mặn cay Sông có rộng, núi có cao Bao nhiêu không sánh nghĩa tình phu thê. Thế rồi chửa đến 1 năm Thư em chẳng viết, điện thời cũng không Mỗi ngày anh cứ ngóng trông Chuông reo, đầu ngõ có người đưa thư. Biết anh vẫn nhớ vẫn thương Thư em lần ấy nói ngay "chân tình": Nói anh là kẻ mọi hèn Quanh năm chỉ biết cong lưng đi cày. "Chém to, kho mặn cuộc đời Lấy anh, tôi phải đeo gông vào mình Thôi thì đôi ngả chia nhau Cho tôi đỡ gánh nặng mang nợ đời". (Kể từ đó đến nay...) 10 năm từng ấy chơ vơ Anh như là kẻ mộng du cõi nào Ngỡ là em vẫn đi "tây...