( domdomdemhe ). Gió từng cơn buốt lạnh từ đâu kéo về thổi bay những chiếc lá thả xuống buổi chiều đông hờ hững đến khó tả. Cái lạnh run khiến em nhớ, nhớ vóc dáng mạnh mẽ ấy, nhớ nụ cười tươi rói và… Mùa đông đến với em không còn ý nghĩa nữa, bởi từ lâu lắm trong tim em đã tồn tại cái giá lạnh, u buồn của mùa đông. Một năm quả là không ngắn phải không anh, quãng thời gian ấy em đã sông trong kỉ niệm và nỗi nhớ. Em không biết tại sao em lại yêu anh nhiều thế, nhưng tình yêu này bao nhiêu năm qua đã biến em thành cô gái sắt đá thậm chí có người bảo “vô cảm”.Cũng chỉ vì em yêu anh mù quáng. Em nhớ đêm Noel ấy và anh đã nói: “anh không hoàn hảo, em cũng vậy. Chúng mình cùng bù đắp, sửa chữa cho nhau những khiếm khuyết giữ lấy nhau suốt cuộc đời này em nhé!”. Em đã hạnh phúc, em đã khóc hai hàng lệ của em chảy trên gò má mà đến bây giờ em vẫn thấy âm ấm. Thế mà chưa tròn vẹn được 10 tháng chúng ta yêu nhau anh đã vội vàng rời bỏ em, quên đi lời nói hôm nao mà giờ đây ...
Một giấc mơ chập chờn. Bên bờ ao đom đóm.