Chuyển đến nội dung chính

Thế Là Em Nó Đi "Tây"





(domdomdemhe). Thế là em đã đi "Tây"

Đã tròn 10 tết, cô đơn nhức lòng

Ngày ngày anh đứng ngóng trông

Tóc xanh từng sợi nhuộm màu phong sương.





Thư tay em viết còn đây
Xanh xao nét chữ, giọng buồn cay cay
Xa anh em nhớ thiết tha
Nhớ rau, nhớ cháo vào ra nụ cười.

Nhớ sao mong chóng về nhà
Cùng nhau trải tuốt cuộc đời mặn cay
Sông có rộng, núi có cao
Bao nhiêu không sánh nghĩa tình phu thê.
Thế rồi chửa đến 1 năm
Thư em chẳng viết, điện thời cũng không
Mỗi ngày anh cứ ngóng trông
Chuông reo, đầu ngõ có người đưa thư.

Biết anh vẫn nhớ vẫn thương
Thư em lần ấy nói ngay "chân tình":
Nói anh là kẻ mọi hèn
Quanh năm chỉ biết cong lưng đi cày.

"Chém to, kho mặn cuộc đời
Lấy anh, tôi phải đeo gông vào mình
Thôi thì đôi ngả chia nhau
Cho tôi đỡ gánh nặng mang nợ đời".

(Kể từ đó đến nay...)
10 năm từng ấy chơ vơ
Anh như là kẻ mộng du cõi nào
Ngỡ là em vẫn đi "tây"
Đầu xuân nắng ấm, bên "tây"p em về.
Thế Là Vợ Nó Đi Tây.

Fan Tình Đắng
Video những chú khỉ vui tính

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

TRƯỜNG CA THỊT CHÓ TÌM EXCITER

  Rời xa chốn đom đóm bờ ao... Con lạc giữa lòng phù hoa đôi hội, đi tìm hạnh phúc Chiếc exciter con ngồi là nửa quãng đời của mẹ dầm nắng phơi sương gom từng đồng bạc lẻ dắt dưới lưng quần miệng nhoẻn cười mỗi khi nghĩ về con. Con đi. Chiếc EX mới đôi lốp đen như làn da mẹ  Cuối đường vẫy tay chào “thật vững nha con” “Dưới này đô thị phồn hoa, con có bạn có em, mẹ đừng bận” Một mai con về, mẹ chớ lo. Hạnh phúc sẽ có hình hài con buộc về cho mẹ

Nhân tình thế thái ơi...?!

( domdomdemhe ). Bởi cái cố vị của con người là ích kỷ, nhỏ nhen toan tính tầm thường. Khi xã hội hiện đại, nó vắt kiệt sức người trong toan tính đồng tiền bát gạo, lo cái bụng no, bụng no rồi thì phải ngon, ngon thì phải đẹp… cứ thế nhu cầu con người sẽ như cái lòng tham cố hữu - không đáy. Nhu cầu vô tận ấy bắt con người ta gắng sức làm việc và dĩ nhiên ngay cả đạp lên nhau mà đạt được mục đích. Vội vã rồi ngã, rồi bằng tất cả sức lực bình sinh lao về phía trước mà mưu cầu vật chất. Quê tô i không phải phát triển tới mức nhà lầu, cửa cao rào kín mỗi nhà chỉ đủ mặc, tóm lại theo đúng kiểu: “tay làm hàm nhai, tay quai miệng trễ”. Từ ngày có chính sách xuất khẩu lao động nước ngoài, rồi vài ba công ty mọc lên cuộc sống cũng phất lên được. Những tưởng như thế mà vui ai ngờ đó là nỗi buồn đắng ngắt của người quê. Tôi phải chứng kiến ngày mẹ tôi không may tai nạn bà đau yếu cả tháng trời, anh em chưa đến 10 phút cưỡi xe máy mà cả tháng không có một lời hỏi thăm. Anh em là thế, còn cái tì...