Chuyển đến nội dung chính

TRƯỜNG CA THỊT CHÓ TÌM EXCITER

 

Rời xa chốn đom đóm bờ ao...

TRƯỜNG CA THỊT CHÓ TÌM EXCITER - Đom đóm
Con lạc giữa lòng phù hoa đôi hội, đi tìm hạnh phúc

Chiếc exciter con ngồi là nửa quãng đời của mẹ

dầm nắng phơi sương gom từng đồng bạc lẻ

dắt dưới lưng quần miệng nhoẻn cười mỗi khi nghĩ về con.

Con đi. Chiếc EX mới đôi lốp đen như làn da mẹ 

Cuối đường vẫy tay chào “thật vững nha con”

“Dưới này đô thị phồn hoa, con có bạn có em, mẹ đừng bận”

Một mai con về, mẹ chớ lo.

Hạnh phúc sẽ có hình hài con buộc về cho mẹ


Cả là con và cả nỗi mong mỏi từng ngày.

Nhưng dời chân đi, mưa đô thị đâu như ở nhà

Con dính mưa ướt lạnh, ê chề tiếng mai mỉa

Dưới mái fibro mắt con nhỏ lệ. Gió mưa đêm con bất giác gọi mẹ ơi!

Mẹ ơi mẹ! Giờ này mẹ vẫn tay cày hay gò lưng bên mảnh ruộng

Mưa gió thế này, sao chưa về mẹ ơi!

Con sợ đã hoảng loạn giữa đô thành chếnh choáng

Chiếc xe EX ngày nào mẹ gửi bỗng chỉ còn trong ảnh

Xe mất rồi. Trộm nào hạnh phúc của mẹ đáng giá bao nhiêu?

Tìm đâu tìm đâu? Con biết tìm đâu?

Con thành người lạc mất niềm tin giừa đèn xanh, đỏ chập trùng

Con sẽ nhờ bạn đòi lại hạnh phúc buộc sau xe của mẹ.

Đây mâm thịt chó bạn con ngồi chễm chệ. 

Xùy tay trái đặt mạnh rượu mạnh xuống bàn

“đừng lo bạn tôi, xe mai lấy lại! Danh dự này tôi quyết với bạn 1 phen”

Xe ấy là cả nửa đời của bác, nỡ lòng nào tôi ráo hoảnh quay đi?”

“Thịt chó đây, chén rượu đây uống đi em. Em đừng lo, em đừng buồn

Sương gió của bác không thể rơi như thóc rụng quá ngày gặt. Để đấy anh lo”

Một cốc rượu anh em say, nhưng lòng con thắt lại

Thế là con lại tiêu tiền mẹ an dưỡng tuổi già.

Vì mẹ. Vì Hạnh phúc buộc sau xe chở về

Con tin đời. Tin bạn. Tin anh. 

Nhưng hỡi ôi!

Thịt chó rượu mồi đã cạn. Mươi mây niên EX hạnh phúc của mẹ chưa về

Hỏi bạn, bạn bảo: “lúc say ai đánh thuế nói phét bao giờ?”

Hỏi anh, anh bảo: “say xưa càn quấy là tật của anh”!

Hỡi ôi! Thịt chó lá mơ, rượu xả chanh gừng

Đắng cay có cả sao trôi? Sao trôi?

Rồi con chắc chẳng ai đoài hoài

Chiếc EX của mẹ và hạnh phúc buộc sau

Tất cả vỡ thật rồi! Cũng vì Con tin đời. Tin bạn. Tin anh.

 ....Nhưng con phụ mẹ.

Con xin lỗi mẹ. Xin mẹ tha thứ cho thứ gọi là “niềm tin đổ vỡ”

Phồn hoa danh dự chỉ mua bằng bữa thịt chó, rượu cồn nấu ở chuồng lợn, xó nhà

Con sẽ đi...

Đi nữa....

Đi tìm hạnh phúc thành hình buộc ở sau xe.

Phú Nguyễn. ngày 26/5/2022

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Quặn lòng “cô phụ” 84 tuổimột mình nuôi 2 con khiếm khuyết

Giọt nước mắt của bà Sáng kể về hoàn cảnh của mình. ( Đom đóm ) Trải qua 2 cuộc kháng chiến trường kì của dân tộc, người phụ nữ từng là dân quân trở về cuộc sống đời thường lại nặng gánh với số phận, 84 tuổi vẫn gánh nước, cuốc đất sớm khuya chăm lo cho 2 đứa con khiếm khuyết. Xem thêm: Sáu lỗi cha mẹ thường gặp khi dạy bảo con cái

Thế Là Em Nó Đi "Tây"

( domdomdemhe ). Thế là em đã đi "Tây" Đã tròn 10 tết, cô đơn nhức lòng Ngày ngày anh đứng ngóng trông Tóc xanh từng sợi nhuộm màu phong sương . Thư tay em viết còn đây Xanh xao nét chữ, giọng buồn cay cay Xa anh em nhớ thiết tha Nhớ rau, nhớ cháo vào ra nụ cười. Nhớ sao mong chóng về nhà Cùng nhau trải tuốt cuộc đời mặn cay Sông có rộng, núi có cao Bao nhiêu không sánh nghĩa tình phu thê. Thế rồi chửa đến 1 năm Thư em chẳng viết, điện thời cũng không Mỗi ngày anh cứ ngóng trông Chuông reo, đầu ngõ có người đưa thư. Biết anh vẫn nhớ vẫn thương Thư em lần ấy nói ngay "chân tình": Nói anh là kẻ mọi hèn Quanh năm chỉ biết cong lưng đi cày. "Chém to, kho mặn cuộc đời Lấy anh, tôi phải đeo gông vào mình Thôi thì đôi ngả chia nhau Cho tôi đỡ gánh nặng mang nợ đời". (Kể từ đó đến nay...) 10 năm từng ấy chơ vơ Anh như là kẻ mộng du cõi nào Ngỡ là em vẫn đi "tây...