( Domdomdemhe ). Kí ức của tôi về chị là người đàn bà gắn với từ “ góa ”. Mẹ ruột chị góa, gả chị cho con một bà mẹ cũng góa bụa ,rồi đến chị giờ đây cũng góa. Trong nhà chỉ có bóng người đàn bà nó thiếu thốn đủ bề, nhìn vào cái gì nó cũng ẻo lả, xanh xao. Bữa ăn cơm cũng đơn nhạt,củ rau bát mắm lặng mẹ con mỗi người một khuôn mặt. Anh chồng say xưa năm nào giờ yên vị dưới nấm mồ xanh dưới hàng bạch đàn vi vút gió. Chồng ra đi bỏ lại cho chị chuỗi ký ức đớn đau tủi nhục, mỗi lẫn nghĩ lại chẳng thể cầm lấy giọt nước mắt . Ấy thế mà trước khi ra đi để lại cho chị bốn đứa co n, và lấy đi của chị bao nhiêu là thứ . Thời gian u hoài đằng đẵng giờ chỉ còn chị với cô đơn, trống trải. Chồng chị mẹ chồng chị vừa đây họ đi qua cuộc đời chị như cơn ác mộng. Không có giấc mơ nào đẹp với năm tháng mà chị đã trải qua, chỉ có giông tố và những cơn đau thể xác.
Một giấc mơ chập chờn. Bên bờ ao đom đóm.