Chuyển đến nội dung chính

Những tác dụng không ngờ của cây cà dại

Cà dại hoa trắng, thuộc họ cà, là loại cây nhỏ, mọc đứng, cao 2-3m, mang cành có gai. Lá mọc so le, có cuống hình trứng rộng, thường có thùy nông.

Cà dại hoa trắng, thuộc họ cà, là loại cây nhỏ, mọc đứng, cao 2-3m, mang cành có gai. Lá mọc so le, có cuống hình trứng rộng, thường có thùy nông (ít khi nguyên), dài 18-25cm và rộng tới 18cm; cuống lá có gai, dài 3-10cm; phiến lá có lông mềm hình sao, gân giữa có gai. Cụm hoa xim ở kẽ lá. Hoa có cuống mang đài hoa 5 thùy có tuyến, có gai dài 3-5mm; tràng 5 thùy trắng, hình bánh xe; 5 nhị dài 5-6mm. Quả mọng hình cầu, khi chín màu vàng đường kính 10-15mm. Cây mọc hoang ở vùng núi. Thu hái quanh năm, khi thu hái về rửa sạch, thái nhỏ, phơi khô trong râm.
Theo y học cổ truyền, cà dại hoa trắng có vị cay, hơi mát, có ít độc; Có tác dụng hoạt huyết, tán ứ, tiêu thũng, giảm đau, trừ ho. Thường được dùng trị đau thắt lưng, đòn ngã tổn thương, đau dạ dày, đau răng, bế kinh, ho mạn tính,… Dưới đây là một số cách chữa bệnh đơn giản từ cà dại hoa trắng:

Làm dịu vết ong đốt: Lấy quả cà dại hoa trắng giã nát với lá lốt, vắt lấy nước bôi lên chỗ bị đốt.

Cà dại hoa trắng 1

Chữa nước ăn chân: Lá chè xanh và lá phèn đen mỗi thứ 20-30g, sắc lấy nước đặc, ngâm rửa chân trong 5-10 phút. Sau đó lấy quả cà dại hoa trắng và lá lốt, mỗi thứ 20g, giã nát, thêm ít nước, dùng bông thấm nước thuốc bôi vào những kẽ nứt nẻ.

Chữa đau răng (do sâu răng): Rễ cà dại hoa trắng, rễ cây chanh, vỏ cây lai, vỏ cây trẩu, mỗi vị 10g, sắc lấy nước đặc ngậm rồi nhổ đi.

Chú ý, người bị bệnh tăng nhãn áp không dùng. Nếu sử dụng dưới dạng thuốc sắc cần theo đúng chỉ định và hướng dẫn của bác sĩ Đông y hoặc lương y có uy tín.
Theo SKDS

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

TRƯỜNG CA THỊT CHÓ TÌM EXCITER

  Rời xa chốn đom đóm bờ ao... Con lạc giữa lòng phù hoa đôi hội, đi tìm hạnh phúc Chiếc exciter con ngồi là nửa quãng đời của mẹ dầm nắng phơi sương gom từng đồng bạc lẻ dắt dưới lưng quần miệng nhoẻn cười mỗi khi nghĩ về con. Con đi. Chiếc EX mới đôi lốp đen như làn da mẹ  Cuối đường vẫy tay chào “thật vững nha con” “Dưới này đô thị phồn hoa, con có bạn có em, mẹ đừng bận” Một mai con về, mẹ chớ lo. Hạnh phúc sẽ có hình hài con buộc về cho mẹ

Thế Là Em Nó Đi "Tây"

( domdomdemhe ). Thế là em đã đi "Tây" Đã tròn 10 tết, cô đơn nhức lòng Ngày ngày anh đứng ngóng trông Tóc xanh từng sợi nhuộm màu phong sương . Thư tay em viết còn đây Xanh xao nét chữ, giọng buồn cay cay Xa anh em nhớ thiết tha Nhớ rau, nhớ cháo vào ra nụ cười. Nhớ sao mong chóng về nhà Cùng nhau trải tuốt cuộc đời mặn cay Sông có rộng, núi có cao Bao nhiêu không sánh nghĩa tình phu thê. Thế rồi chửa đến 1 năm Thư em chẳng viết, điện thời cũng không Mỗi ngày anh cứ ngóng trông Chuông reo, đầu ngõ có người đưa thư. Biết anh vẫn nhớ vẫn thương Thư em lần ấy nói ngay "chân tình": Nói anh là kẻ mọi hèn Quanh năm chỉ biết cong lưng đi cày. "Chém to, kho mặn cuộc đời Lấy anh, tôi phải đeo gông vào mình Thôi thì đôi ngả chia nhau Cho tôi đỡ gánh nặng mang nợ đời". (Kể từ đó đến nay...) 10 năm từng ấy chơ vơ Anh như là kẻ mộng du cõi nào Ngỡ là em vẫn đi "tây...

Nhân tình thế thái ơi...?!

( domdomdemhe ). Bởi cái cố vị của con người là ích kỷ, nhỏ nhen toan tính tầm thường. Khi xã hội hiện đại, nó vắt kiệt sức người trong toan tính đồng tiền bát gạo, lo cái bụng no, bụng no rồi thì phải ngon, ngon thì phải đẹp… cứ thế nhu cầu con người sẽ như cái lòng tham cố hữu - không đáy. Nhu cầu vô tận ấy bắt con người ta gắng sức làm việc và dĩ nhiên ngay cả đạp lên nhau mà đạt được mục đích. Vội vã rồi ngã, rồi bằng tất cả sức lực bình sinh lao về phía trước mà mưu cầu vật chất. Quê tô i không phải phát triển tới mức nhà lầu, cửa cao rào kín mỗi nhà chỉ đủ mặc, tóm lại theo đúng kiểu: “tay làm hàm nhai, tay quai miệng trễ”. Từ ngày có chính sách xuất khẩu lao động nước ngoài, rồi vài ba công ty mọc lên cuộc sống cũng phất lên được. Những tưởng như thế mà vui ai ngờ đó là nỗi buồn đắng ngắt của người quê. Tôi phải chứng kiến ngày mẹ tôi không may tai nạn bà đau yếu cả tháng trời, anh em chưa đến 10 phút cưỡi xe máy mà cả tháng không có một lời hỏi thăm. Anh em là thế, còn cái tì...