Chuyển đến nội dung chính

Chuyện nhặt ở Hà Nam

(Đom đóm) Sống ở Hà Nam 2 năm cũng chỉ là cái duyên tình cờ,  cũng như nơi khác nhưng kỉ niệm ít quá. Tôi thích cái tĩnh mịch của nơi đây, cả ngày ồn ã đêm về lại êm đềm như quê tôi vậy. Đôi khi sự tĩnh mịch đó đem lại sự phiền toái khi đi đâu về khuya nhưng cái đó không quan trọng, quan trọng tôi thấy bình yên, chậm chạp và thư thái.

Bài liên quan: Cái tết chưa về ở trại trẻ mồ côi Kim Bảng


Tôi lang thang trên phố vào buổi chiều không nắng, gió thổi xào xạc vào khoảng cây xanh trống trải, mỏi chân tôi nghé ngồi xuống quan nước 2 cụ già đầu đường Quy Lưu. Hai cụ tuổi thất thập cổ lai hy vẫn bươn trải với cốc trà đá kiếm sống, thấy hai cụ hạnh phúc tôi vui vui, có cái gì đó ghẹn nghẹn trong cổ không nói lên thành lời.

Như thường lệ tôi bắt chuyện với cụ ông, cụ thông báo với tôi : “tối qua lại có vụ tai nạn ngay ở cổng viện đấy, may quá không ai chết” cụ chỉ cho tôi những vạch  sơn trắng vẫn còn trên đường, cụ chậm dãi lắc đầu rồi tâm sự với tôi. Cụ bảo “Giao thông thành phố thì vậy, chen chúc, vội vàng nhiều lúc rối loạn không biết đâu mà lần, có lúc qua đường tôi cứ phải giơ tay “xi nhan” mà đầu đảo trái phải liên tục”. 
Tôi cũng đồng ý với cụ, mấy cái vòng xuyến vẽ giữa tâm ngã tư chả ai để ý, họ vội vàng chèn qua rồi phanh rồi ngã dúi dụi, rồi mắng nhau. Mấy cửa hàng mọc san sát trên hè phố “đuổi” người đi bộ xuống đường, thành thử đi bộ mà họ cứ ngoái đi ngoái lại lo nơm nớp. Công nông tự chế thỉnh thoảng phành phạch lướt qua bỏ lại đám khói đen sì đằng sau, khách ngồi quán nước vỉa hè bịt mũi mà lầm bầm. Quốc lộ 1A (đường Trần Thị Phúc) hỗn độn người xe hàng hóa, tràn xuống cả lòng đường là các loại vật liệu xây dựng, thành thử lái xe đi trên đoạn đường này thường xuyên thành tay lái lụa. Đường sắt qua cũng thế, nhà dân chỉ cách đường ray 1 mét, nhìn mấy đứa trẻ con thản nhiên chạy nhảy qua đường ray mà tôi không khỏi lo sợ. Đây là nguyên nhân mà Phủ Lý nói riêng và Hà Nam nói chung thường xuyên xảy ra vụ tai nạn đáng tiếc, lỗi là do bất cẩn, ẩu rồi có cả nguyên nhân khách quan và chủ quan.
Ảnh: Một góc Tp Phủ Lý
Chuyện nói mãi không thừa là ý thức của mỗi người khi tham gia giao thông, ra đường mạnh ai lấy chạy không tôn trọng luật lệ, coi thường nhau không ra gì. Mỗi khi mưa to đường như Biên Hòa thường bị ngập úng, mọi người sống ven đường khổ sở, chỉ có chàng thanh niên cà chớn đi xe nhanh làm nước bắn tung tóe, ai đó bị ướt thì quay lại cười rất thỏa chí. Thỉnh thoảng tôi phải phen giật bắn mình vì những chiếc xe tải trọng hàng trục tấn thản nhiên bóp còi, tiếng còi như sấm rền nếu yếu tim chắc tôi ngất ngay lúc ấy. Không biết họ vội vàng đi đâu mà cứ giành nhau từng mét đường, đứng chờ tàu hỏa cứ gầm ghè nhau, rồi tàu qua thì hấp tấp vít lấy dây ga, người không được đi trước thì cau có bấm còi inh ỏi cảnh tượng thật hỗn loạn.
Bỗng tiếng giao cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi : “ai bánh mỳ nóng giòn đi!” sau đó cắt thành :“ ai nóng giòn đi!”. Tiếng giao khá quen thuộc của một bà cụ lưng còng, bà cắp thúng bành mỳ chậm chắc từng bước đi sau vào con ngõ nhỏ.
Cụ ông rảnh tay sửa lại mấy cái phích nước tôi ngây ngô hỏi : “sao cụ không mua cái mới mà dùng?” cụ cười : “cái gì mới cũng chưa hẳn hay mà cái cổ lỗ chưa hẳn đã hại, các anh chị giờ sống vội nên không biết rằng niềm vui lớn bao giờ cũng bắt nguồn từ điều nhỏ bé nhất”. Tôi gãi đầu gãi tai không biết nói thế nào với cụ. Về nhà nghĩ mãi tôi mới nhận ra, ngay cả tôi cũng vậy, tôi vội quên cả hỏi tên hai cụ là gì!.
Trẻ Trâu

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

TRƯỜNG CA THỊT CHÓ TÌM EXCITER

  Rời xa chốn đom đóm bờ ao... Con lạc giữa lòng phù hoa đôi hội, đi tìm hạnh phúc Chiếc exciter con ngồi là nửa quãng đời của mẹ dầm nắng phơi sương gom từng đồng bạc lẻ dắt dưới lưng quần miệng nhoẻn cười mỗi khi nghĩ về con. Con đi. Chiếc EX mới đôi lốp đen như làn da mẹ  Cuối đường vẫy tay chào “thật vững nha con” “Dưới này đô thị phồn hoa, con có bạn có em, mẹ đừng bận” Một mai con về, mẹ chớ lo. Hạnh phúc sẽ có hình hài con buộc về cho mẹ

Thế Là Em Nó Đi "Tây"

( domdomdemhe ). Thế là em đã đi "Tây" Đã tròn 10 tết, cô đơn nhức lòng Ngày ngày anh đứng ngóng trông Tóc xanh từng sợi nhuộm màu phong sương . Thư tay em viết còn đây Xanh xao nét chữ, giọng buồn cay cay Xa anh em nhớ thiết tha Nhớ rau, nhớ cháo vào ra nụ cười. Nhớ sao mong chóng về nhà Cùng nhau trải tuốt cuộc đời mặn cay Sông có rộng, núi có cao Bao nhiêu không sánh nghĩa tình phu thê. Thế rồi chửa đến 1 năm Thư em chẳng viết, điện thời cũng không Mỗi ngày anh cứ ngóng trông Chuông reo, đầu ngõ có người đưa thư. Biết anh vẫn nhớ vẫn thương Thư em lần ấy nói ngay "chân tình": Nói anh là kẻ mọi hèn Quanh năm chỉ biết cong lưng đi cày. "Chém to, kho mặn cuộc đời Lấy anh, tôi phải đeo gông vào mình Thôi thì đôi ngả chia nhau Cho tôi đỡ gánh nặng mang nợ đời". (Kể từ đó đến nay...) 10 năm từng ấy chơ vơ Anh như là kẻ mộng du cõi nào Ngỡ là em vẫn đi "tây...

Nhân tình thế thái ơi...?!

( domdomdemhe ). Bởi cái cố vị của con người là ích kỷ, nhỏ nhen toan tính tầm thường. Khi xã hội hiện đại, nó vắt kiệt sức người trong toan tính đồng tiền bát gạo, lo cái bụng no, bụng no rồi thì phải ngon, ngon thì phải đẹp… cứ thế nhu cầu con người sẽ như cái lòng tham cố hữu - không đáy. Nhu cầu vô tận ấy bắt con người ta gắng sức làm việc và dĩ nhiên ngay cả đạp lên nhau mà đạt được mục đích. Vội vã rồi ngã, rồi bằng tất cả sức lực bình sinh lao về phía trước mà mưu cầu vật chất. Quê tô i không phải phát triển tới mức nhà lầu, cửa cao rào kín mỗi nhà chỉ đủ mặc, tóm lại theo đúng kiểu: “tay làm hàm nhai, tay quai miệng trễ”. Từ ngày có chính sách xuất khẩu lao động nước ngoài, rồi vài ba công ty mọc lên cuộc sống cũng phất lên được. Những tưởng như thế mà vui ai ngờ đó là nỗi buồn đắng ngắt của người quê. Tôi phải chứng kiến ngày mẹ tôi không may tai nạn bà đau yếu cả tháng trời, anh em chưa đến 10 phút cưỡi xe máy mà cả tháng không có một lời hỏi thăm. Anh em là thế, còn cái tì...