Chuyển đến nội dung chính

Tiếc công bóc hành

(domdomdemhe). Gió từng cơn buốt lạnh từ đâu kéo về thổi bay những chiếc lá thả xuống buổi chiều đông hờ hững đến khó tả. Cái lạnh run khiến em nhớ, nhớ vóc dáng mạnh mẽ ấy, nhớ nụ cười tươi rói và…
Mùa đông đến với em không còn ý nghĩa nữa, bởi từ lâu lắm trong tim em đã tồn tại cái giá lạnh, u buồn của mùa đông. Một năm quả là không ngắn phải không anh, quãng thời gian ấy em đã sông trong kỉ niệm và nỗi nhớ. Em không biết tại sao em lại yêu anh nhiều thế, nhưng tình yêu này bao nhiêu năm qua đã biến em thành cô gái sắt đá thậm chí có người bảo “vô cảm”.Cũng chỉ vì em yêu anh mù quáng.
Em nhớ đêm Noel ấy và anh đã nói: “anh không hoàn hảo, em cũng vậy. Chúng mình cùng bù đắp, sửa chữa cho nhau những khiếm khuyết giữ lấy nhau suốt cuộc đời này em nhé!”.  Em đã hạnh phúc, em đã khóc hai hàng lệ của em chảy trên gò má mà đến bây giờ em vẫn thấy âm ấm.

 Thế mà chưa tròn vẹn được 10 tháng chúng ta yêu nhau anh đã vội vàng rời bỏ em, quên đi lời nói hôm nao mà giờ đây vẫn còn nguyên trong trí nhớ của em. Anh nói rằng anh không thể chịu nổi cách sống của em, rằng em quá nội tâm, rằng em quá khắt khe với anh. Rất nhiều lí do ngớ ngẩn khác mà anh đưa ra để cắt đứt với em. Vâng!. Chia tay là  việc đau khổ, nhưng sẽ vô cùng đau khổ khi em nhận ra nấp sau nụ cười, đôi mắt mà điệu bộ quan tâm ấy là tâm hồn nhạt thếch. Vật chất với anh là tất cả, anh chỉ nghĩ về  tiền, anh đâu nghĩ đến em. Em không khờ khạo, em biết điều này rất sớm ở anh, chính vì yêu anh và cũng vì câu nói đó em muốn ở bên anh và cho anh hiểu rằng tiền mất còn nay mai nhưng với tình yêu của chúng mình chỉ có 1 mà thôi. Nhưng không, em đã lầm. Người ta bảo bản chất khó rời, dù bao nhiêu cố gắng của em cũng không thay đổi cách sống cách suy nghĩ của anh. Còn tiền thì em có hạnh phúc, không tiền em sẽ là kẻ bất hạnh. Khi em bên anh em suy nghĩ nhiều lắm, khổ lụy, đơn côi. Thế thì hà cớ gì em không chấp nhận chia tay với anh, khi quyết định chia tay với em không quá sớm và cũng không  quá muộn màng.
Chia tay anh em không khóc không đau đớn, em chỉ hối hận và tiếc cái công bóc hành nước mắt quá nhiều mà đổi lại chỉ là con số không.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

TRƯỜNG CA THỊT CHÓ TÌM EXCITER

  Rời xa chốn đom đóm bờ ao... Con lạc giữa lòng phù hoa đôi hội, đi tìm hạnh phúc Chiếc exciter con ngồi là nửa quãng đời của mẹ dầm nắng phơi sương gom từng đồng bạc lẻ dắt dưới lưng quần miệng nhoẻn cười mỗi khi nghĩ về con. Con đi. Chiếc EX mới đôi lốp đen như làn da mẹ  Cuối đường vẫy tay chào “thật vững nha con” “Dưới này đô thị phồn hoa, con có bạn có em, mẹ đừng bận” Một mai con về, mẹ chớ lo. Hạnh phúc sẽ có hình hài con buộc về cho mẹ

“Ôm ấp chi em một đệnh mệnh buồn”

( Domdomdemhe ). Nhìn em em khóc nước mắt dàn dụa vì một người phụ bạc bỏ rơi em, anh một kẻ vô công dồi nghề - không khỏi ngậm ngùi. Lòng thương của anh người xa lạ giữ chút nhân tình t hế thái .

Phần 1: Cái chết của 1 trưởng giả

( Đom đóm ). Lão làm nghề gì?, chẳng làm nghề  gì cả!, lão tối ngày cứ say , ngật ngà ngật ngưỡng, đôi mắt lúc nào cũng đỏ ngàu ngàu nhìn thấy gớm. Chiều nào người ta cũng thấy lão vật lộn với cái xe đạp dúi dụi ở trên đường. Lão chửi tiếng chửi của lão hòa theo tiếng cười khanh khách của lũ trẻ chăn trâu: “mày ngã tao cũng ngà này!”.