Chuyển đến nội dung chính

Em đã bóp nát tim tôi rồi!

(Đom đóm)Tôi năm nay 30 tuổi, cái tuổi bạn bè tôi đã yên bề gia thất con cái đủ đầy, nhưng với tôi thì không.
Tôi vẫn là con tàu không có bến đậu, là cánh chim chơ vơ lạc lõng giữa dòng đời bội bạc.
Tôi quen em giữa một chiều đông lạc lõng ở đất sài thành phồn hoa đô hội, giữa tuổi 25 đầy ắp nhựa sống.



Em là sinh viên năm đầu một học viện ngân hàng, còn tôi là nguyên trưởng phòng marketing một công ty hạng vừa. Sau lần gặp gỡ ấy là những cuộc điện thoại chuyện gẫu, nhũng buổi cafe hò hẹn. Sự va chạm ấy tất yếu làm trái tim tôi đập những nhịp đập đầu tiên thổn thức của tình yêu. Tôi yêu em nồng nàn, say đắm mộng mị lạ thường. Tôi tin tất cả những gì trên bờ môi của em, như một ma lực không thể cưỡng lại.





Tôi dọn về ở với em trong một dãy nhà trọ đông đúc, chật trội,và cuộc sống của tôi đã thực sự thay đổi. Vai trò là một người yêu lí tưởng, tôi phải lo lắng mọi khoản từ tiền phòng tiền ăn, đến tiền xà phòng điện nước. Với mức lương trưởng phòng lúc đó tôi phải co bóp những khoản chi tiêu ngoài luồng cố gắng xoay vần ở đất thị thành.

Thấm thoắt 4 năm qua đi, ngày em tốt nghiệp ra trường đã đến. Với tôi em vẫn là một cô gái ngây thơ vừa bước chân ra khỏi giảng đường ngơ ngác trước sự đời rối như mớ bòng bong.
Thế rồi tôi nhờ một người bạn xin tạm cho em làm chạy bàn ở quán cafe nhỏ, trước mắt là giải pháp tình thế để đợi việc.
Tôi biết, với một cử nhân hạng ưu ngành ngân hàng thì đi bưng cafe quả là quá khó và khổ đối với em. Biết vậy, hằng đêm tôi vẫn động viên em, vẫn lắng nghe tiếng càu nhàu của em, thậm chí hứng cả những cơn giận hờn vô cớ nữa. Chuyện gì đến rồi sẽ đến, lần ấy trong cái đêm mưa gió em nói với tôi giọng phả hơi men của loại rượu hạng sang. Em bảo, rằng tôi quá tẻ nhạt, em chán ghét cuộc sống của tôi, chán ghét những điều tôi làm cho em và tôi là kẻ hèn mọn.
Nước mắt, lần đầu tiên nước mắt tôi tuôn rơi trong đêm mưa nặng hạt, tôi không khóc giống lên mà vội vàng lau nước mắt đứng sau bức rèm lặng lẽ nhìn em ngủ. Đêm đó là đêm 22/12/2010.
Như một cơn gió ào đến, 5 ngày sau em nói lời chia tay với tôi và lẳng lặng dọn đồ trong căn phòng hơn 4 năm nồng nàn yêu thương. Em dứt áo ra đi bỏ lại tôi chết đứng giữa dòng đời lạc lối, ngu ngơ như lạc vào mê cung không có lối thoát.
1 năm sau tôi quyết định trở về quê, rời xa chốn thị thành phồn hoa đô hội, rời xa nơi tuổi thanh xuân tàn lụi. 3 năm sau, em là một nhân viên ngân hàng trên phố lớn, em lấy chồng người sài thành nghe đâu người ấy lại làm giám đốc một công ty có tiếng ăn nên làm ra.
Còn tôi, vẫn vậy tim tôi vẫn rộn ràng, vẫn cứ thổn thức với kỉ niệm một thời yêu đương măn nồng. Có điều, nhịp đập ấy nhói đau, rời rạc và chậm dần, chậm dần. 
Bây giờ đây mỗi lần nghĩ tới em tôi lại mỉm cười, cười cho chính tôi một sự nhầm lẫn không thể sửa chữa. 5 năm trôi, 5 năm tôi đánh mất sự yêu thương, đức tin vào con người. 5 năm tôi vùi dập mọi thứ, lí tưởng ước mơ. Và hơn nữa tôi đánh mất chính tôi trong quãng đời còn lại, tôi không còn là tôi nữa. 
Điều tôi sợ nhất là tôi lại làm ai đó đau!.
P/S.26/10/15

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

TRƯỜNG CA THỊT CHÓ TÌM EXCITER

  Rời xa chốn đom đóm bờ ao... Con lạc giữa lòng phù hoa đôi hội, đi tìm hạnh phúc Chiếc exciter con ngồi là nửa quãng đời của mẹ dầm nắng phơi sương gom từng đồng bạc lẻ dắt dưới lưng quần miệng nhoẻn cười mỗi khi nghĩ về con. Con đi. Chiếc EX mới đôi lốp đen như làn da mẹ  Cuối đường vẫy tay chào “thật vững nha con” “Dưới này đô thị phồn hoa, con có bạn có em, mẹ đừng bận” Một mai con về, mẹ chớ lo. Hạnh phúc sẽ có hình hài con buộc về cho mẹ

Thế Là Em Nó Đi "Tây"

( domdomdemhe ). Thế là em đã đi "Tây" Đã tròn 10 tết, cô đơn nhức lòng Ngày ngày anh đứng ngóng trông Tóc xanh từng sợi nhuộm màu phong sương . Thư tay em viết còn đây Xanh xao nét chữ, giọng buồn cay cay Xa anh em nhớ thiết tha Nhớ rau, nhớ cháo vào ra nụ cười. Nhớ sao mong chóng về nhà Cùng nhau trải tuốt cuộc đời mặn cay Sông có rộng, núi có cao Bao nhiêu không sánh nghĩa tình phu thê. Thế rồi chửa đến 1 năm Thư em chẳng viết, điện thời cũng không Mỗi ngày anh cứ ngóng trông Chuông reo, đầu ngõ có người đưa thư. Biết anh vẫn nhớ vẫn thương Thư em lần ấy nói ngay "chân tình": Nói anh là kẻ mọi hèn Quanh năm chỉ biết cong lưng đi cày. "Chém to, kho mặn cuộc đời Lấy anh, tôi phải đeo gông vào mình Thôi thì đôi ngả chia nhau Cho tôi đỡ gánh nặng mang nợ đời". (Kể từ đó đến nay...) 10 năm từng ấy chơ vơ Anh như là kẻ mộng du cõi nào Ngỡ là em vẫn đi "tây...

Nhân tình thế thái ơi...?!

( domdomdemhe ). Bởi cái cố vị của con người là ích kỷ, nhỏ nhen toan tính tầm thường. Khi xã hội hiện đại, nó vắt kiệt sức người trong toan tính đồng tiền bát gạo, lo cái bụng no, bụng no rồi thì phải ngon, ngon thì phải đẹp… cứ thế nhu cầu con người sẽ như cái lòng tham cố hữu - không đáy. Nhu cầu vô tận ấy bắt con người ta gắng sức làm việc và dĩ nhiên ngay cả đạp lên nhau mà đạt được mục đích. Vội vã rồi ngã, rồi bằng tất cả sức lực bình sinh lao về phía trước mà mưu cầu vật chất. Quê tô i không phải phát triển tới mức nhà lầu, cửa cao rào kín mỗi nhà chỉ đủ mặc, tóm lại theo đúng kiểu: “tay làm hàm nhai, tay quai miệng trễ”. Từ ngày có chính sách xuất khẩu lao động nước ngoài, rồi vài ba công ty mọc lên cuộc sống cũng phất lên được. Những tưởng như thế mà vui ai ngờ đó là nỗi buồn đắng ngắt của người quê. Tôi phải chứng kiến ngày mẹ tôi không may tai nạn bà đau yếu cả tháng trời, anh em chưa đến 10 phút cưỡi xe máy mà cả tháng không có một lời hỏi thăm. Anh em là thế, còn cái tì...