(Domdomdemhe). Nhìn em em khóc nước mắt
dàn dụa vì một người phụ bạc bỏ rơi em, anh một kẻ vô công dồi nghề - không khỏi
ngậm ngùi. Lòng thương của anh người xa lạ giữ chút nhân tình thế thái.
Người ấy đã
vĩnh viễn rời xa em, em biết rõ điều đó vậy mà cớ sao em vẫn cứ đau, cứ buồn.
Em đang tồn tại giữa dòng đời theo đúng nghĩa, lay lắt sống cho qua ngày đoạn
tháng để hi vọng một điều mãi sẽ chẳng bao giờ trở lại. Người ấy đã yêu em?,
không bởi bây giờ họ đã bỏ rơi em đấy thôi. Vậy thì hà cớ gì em cứ khóc, cứ buồn
để ngày tháng xuân xanh trôi đi vô nghĩa. Thủy chung của em đã biến em thành kẻ
mù quáng rồi đấy.
Giọt nước mắt
trong veo thánh thiện hàng ngày vẫn ướt trên đôi mí mắt em chỉ đổi lại 1 nụ cười
nham nhở trên môi người nhẫn tâm. Chẳng có phép mầu nào biến đá sỏi thành lụa
là được, em hãy nghĩ thế để vượt qua nỗi đau này. Nếu có thể đừng để giọt nước
mắt rơi và trong suy nghĩ của em cũng thể đừng để nước mắt xóa mờ đi tất cả.
Anh không được
nghe câu chuyện tình yêu của em – có lẽ em chưa bao giờ nói với anh về nó. Nhưng dù ở tình huống nào nào
đi chăng nữa thì em vượt qua giới hạn vô hình của tình cảm. Hãy dừng lại và tự
đặt ra câu hỏi cho riêng mình rằng: Mình đang ở đâu?, tình cảm đã đủ lớn chưa?,
và đâu là điểm dừng?. Có thể chưa đủ nhưng khi trả lời được câu hỏi này em sẽ
hiểu ra được và nhìn khác đi, không còn bi sầu nữa.
Cuộc tình
này dù có được tiếp nối đi chăng nữa
cũng chỉ là chắp nối gượng ghịu, không còn như ban đầu nữa bởi sớm muộn gì nó sẽ
rạn vỡ bởi nó đã có tiền lệ.
Bỏ bốn bức
tường lạnh lùng, em hãy bước ra ngoài thế giới quanh em còn bao điều đang đợi
chờ. Vứt hết những thứ đã làm em nhàu nhĩ suốt thời gian qua, giang rộng cánh
tay đón nhận điều mới mẻ, hạnh phúc sẽ theo nhau về với em và em sẽ hiểu ra rằng
hạnh phúc không bắt đầu từ 1 thứ duy nhất.

Nhận xét
Đăng nhận xét