Chuyển đến nội dung chính

Phần 1: Cái chết của 1 trưởng giả

(Đom đóm). Lão làm nghề gì?, chẳng làm nghề  gì cả!, lão tối ngày cứ say, ngật ngà ngật ngưỡng, đôi mắt lúc nào cũng đỏ ngàu ngàu nhìn thấy gớm. Chiều nào người ta cũng thấy lão vật lộn với cái xe đạp dúi dụi ở trên đường. Lão chửi tiếng chửi của lão hòa theo tiếng cười khanh khách của lũ trẻ chăn trâu: “mày ngã tao cũng ngà này!”. 

Cả lão và chiếc xe đánh xoạch xuống mặt đường, lũ trẻ con lại cười ré lên đồng thanh hét lớn: “ Ông Thường ăn trộm cà chua, công an bắt được nó cho vào tù!”. Lão cười, răng cửa chỉ còn mấy cái cái nào cũng đen ngòm nhìn phát ớn, tiếng cười của người hen xuyễn đã lâu cứ khục khoặc trong cuống họng nghe rất dị. Lên tới bờ rồi liểng xiểng rồi ngã cứ như thế phải mất hàng tiếng đồng hồ lão mấy đi hết quãng được có năm trăm mét từ quán rượu về nhà lão. 



Từ đầu ngõ vợ lão đã bóng gió chanh chua mắng gà mắng chó: “mẹ cha mày! Ông nuôi thứ béo cô mày chả được nước gì!”. Lão lại cười khụ khụ kèm theo tiếng ho khục khoặc, miệng lảm nhảm không thành câu chữ. Lão ngã uỵch xuống sân nhà rồi nằm đó mặc kệ mấy con chó mừng quýnh tha hồ liếm láp vào mặt chủ, chúng sủa rồi cắn nhau ăng ẳng. Lục đục một hồi cơm canh cho 2 đứa, vợ lão mấy quát thằng lớn mới 12 tuổi: “Mày xem lão phải gió còn sống hay đã chết, khiêng vào nhà cho tao!”. Thằng bé nhũng nhịu không chịu đi, nó đang bận đốt đống rơm đuổi muỗi cho trâu, nó cứ cặm cụi thổi mà chưa chịu rời. “Nhanh lên thằng chết dẫm này!, mày có nhanh không ông cho mày mấy cái đũa cùa bây giờ!”. Lúc này nó mấy chịu nhấc mông lên và chạy lại chỗ bố nó. Lay lay cái tay chợt nó giật mình, sao tay lạnh thế, nó cúi xuống lắng nghe tiếng thở bỗng nó hét ré lên: “Mẹ ơi! Mẹ ơi!”. Lão tắt thở từ lâu. Lão đã chết.


Đám tang của lão được tổ chức như bao đám tang khác, cũng kèn trống cũng vòng hoa, cũng cáo phó. Cáo phó nghi rõ lão 54 tuổi, trên di ảnh của lão nghiêm nghị trong bộ quần áo vest, đôi mắt hiền từ lạ lùng.

(Còn tiếp...)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

TRƯỜNG CA THỊT CHÓ TÌM EXCITER

  Rời xa chốn đom đóm bờ ao... Con lạc giữa lòng phù hoa đôi hội, đi tìm hạnh phúc Chiếc exciter con ngồi là nửa quãng đời của mẹ dầm nắng phơi sương gom từng đồng bạc lẻ dắt dưới lưng quần miệng nhoẻn cười mỗi khi nghĩ về con. Con đi. Chiếc EX mới đôi lốp đen như làn da mẹ  Cuối đường vẫy tay chào “thật vững nha con” “Dưới này đô thị phồn hoa, con có bạn có em, mẹ đừng bận” Một mai con về, mẹ chớ lo. Hạnh phúc sẽ có hình hài con buộc về cho mẹ

Cái tết chưa về ở trại trẻ mồ côi Kim Bảng

( Đom đóm ). Xuân Ất Mùi đang đến rất gần, không khí cuối năm vội vã gấp rút, bắt gặp trên phố phường những cánh đào đã khoe sắc đỏ tươi ,thế nhưng ở trại trẻ mồ côi Thi Sơn - Kim Bảng (Hà Nam) vẫn đìu hiu hoang vắng đến chạnh lòng.